Lý Thắng nhìn Lạc Ly đang đứng ở cửa, thấy nàng như lột xác thành một người hoàn toàn khác thì đôi mắt to như chuông đồng trố lên, nửa ngày không thốt nên lời.
Thấy bộ dạng này của hắn, trong lòng Lạc Ly dâng lên một tia mừng thầm cùng kiêu ngạo.
“Quả nhiên, thiên hạ làm gì có nam nhân nào không háo sắc? Trước kia hắn đối xử với ta như vậy, chẳng qua là không thích kiểu lẳng lơ yêu mị mà thôi. Hừ, mặc kệ ngươi là thiên kiêu Kiếm tông gì đi nữa, chẳng phải vẫn chỉ là tên nhóc vắt mũi chưa sạch, chưa trải sự đời sao? Chỉ cần đi đúng nước cờ, cuối cùng cũng không thoát khỏi lòng bàn tay của bà cô này đâu!”
Trong lòng đắc ý là thế, nhưng ngoài mặt nàng vẫn không hề biến sắc, ngược lại còn tỏ ra “e thẹn” trước ánh mắt trực diện của Lý Thắng. Trên gò má trắng nõn hiện lên một ráng hồng vừa phải, nàng khẽ cúi đầu, càng tôn thêm vẻ điềm đạm, đáng yêu.




